Mấy tiếng đàn trầm nặng vùi vào lòng ngực tối của tôi, giọng của Thái Trinh là một làn ký ức dạt dào…
Nguyễn Phương Thế Ngọc
Ở đây, tất cả những tạp niệm, suy nghĩ và cảm xúc được ghi nhận
Mấy tiếng đàn trầm nặng vùi vào lòng ngực tối của tôi, giọng của Thái Trinh là một làn ký ức dạt dào…
thật buồn vì mình đã không còn là những ngày cũ, dù cho ngày cũ mình nhiều chỗ hỏng hư, nhưng có những sự hỏng hư mình
tàu tôi xình xịch băng ngang qua những giấc mơ của những em bé Việt Nam dưới mái nhà ấu thơ đang say ngủ…
Có lẽ quê hương của tôi là những ngày xưa cũ đó, và tôi biết quê hương của tôi những ngày đó lại là những ngày cũ kỷ hơn…