2 Giờ 49 sáng, Saigon, cuối tháng Năm, trời không mưa,
Gõ trên điện thoại,
2026
Cách 2022 – 4 năm
Cách 2020 – 6 năm
Cách 2017 – 9 năm
Một thập kỷ,
Cuộc đời mình có mấy lần đón được 1 thập kỷ. Một thập kỷ đủ để người ta thay đổi từ mỗi tế bào cho tới cách người ta nghĩ. Nghĩa là cái tồn tại của chúng ta lúc này và 10 năm trước là hai điều khác xa. Điều liên kết ta lúc này với ta lúc đó là ký ức, những ký ức vùi vào đống đất khô sau một đống lửa lụi tàn.
Mình mở lại Spiderum, tình cờ, mình vào tài khoản cũ. “Spiderum nhiều chức năng quá, nhưng giao diện chẳng tối ưu”, mình nói như một thói quen dạo này.
Mình như một người xa lạ 10 năm trở về, đây không phải nhà mình, Spiderum giờ cũng không phải Spiderum nhiều năm về trước, mình là người xa lạ, một người lạ, cái “xa lạ” lặp lại trong đầu mình. Mình là ông Hạ Tri Chương thời AI ư?. Hai người cách nhau ngàn năm mà đêm nay lại cùng một cảm xúc. Ly khách. Ly khách.
Mục tin nhắn Spiderum cũng lỗi, desktop thì hiện còn mobile thì không, mình tìm lại những áng văn trong sáng ngày xưa, mình đọc lại những dòng text từng nhắn. Ngày xưa, tụi mình đã từng thật hoài bão và tinh khôi “After all, tomorrow is another day”, bây giờ mình ít thấy người ta để những châm ngôn lên bio profile cá nhân.
Mình lục tìm những bài viết cũ, còn đó những bài viết cũ, nhưng có lẽ sẽ biến mất nếu một ngày Spiderum biến mất, như Zingme. Trong một thoáng thời gian, mình chần chừ, mình không dám đọc bài nào.
Mỗi lần làm một điều gì đó, là người ta gắn một ký ức với việc đó. Mình đã gắn những ngày mười sáu, mười bảy lên những bài viết thân thương, giờ mở ra nó lại mang thêm một lớp ký ức của năm hai lăm. Lúc này chẳng còn tinh khôi nữa. Mình để lại đó, như một người mân mê món đồ trong tủ kính, một khao khát mở toang lớp kính ra để sống lại những ngày cũ, nhưng cũng là bấy nhiêu niềm sợ hãi những ngày đã qua vụt đi mất.
Mình cứ lướt qua và nhìn ngắm từng thumbnail bài viết, mình nhớ về những ngày trưa đi học về lúc 11:37, và nằm đọc Spiderum lúc 12 giờ trưa. Những ngày 11 12 trôi qua như vậy.
Mình nhớ những năm sau này, mình đi trăm bể ngàn dâu, mình bay qua từng con đồi, mình vượt ngàn dặm xe lửa, mình đi xuyên mùa nắng, chạy khỏi cơn mưa, đôi vai cháy khét, mắt sôi Tây Ninh nung người, chỉ để trùng với hình bóng mình ngày cũ. Nhưng mọi dòng sông đều không phải là dòng sông ngày đó, cứ trôi tuột khỏi tay mình, trôi đi, trôi mãi về một miền xa xa.
Thương yêu ngày xưa mình cất ở đâu? Những chốn cũ đã không còn là chính nó, con đường mình đi ngày xưa đã không còn là chính nó, thậm chí mình còn không đủ khả năng để bảo vệ vòm trời xanh cửa sổ mỗi sáng, bầu trời sao lạnh mỗi đêm!
Mình thu tất cả vào một góc lặng trong tim, mình thu hết vào một chốn riêng trong não, mình viết và chụp ảnh như một dạng sao lưu vật lý. Hi vọng gì trước dòng thời gian? Những tình thương và ký ức tuyệt vẹn, mình giữ mọi nơi, như một con sóc xây tổ cho mùa đông.
Vài trăm năm nữa thôi, những dòng mình viết sẽ nằm trong một vũ trụ thông tin, mà việc tìm thấy những dòng chữ này chỉ xảy ra một cách vô tình, như một thiên thể nhỏ bé trôi dạt.
Vài trăm năm nữa thôi, những ký ức mà mình nhớ đã mãi mãi tan biến cùng mình, như chưa hề tồn tại.
Vài trăm năm nữa thôi, những gì người ta nhớ về mình, có lẽ là một cái tên, hoặc một đoạn mã công dân.
Nhưng mình nghĩ, vài trăm hay vài ngàn năm nữa, ở nơi xa kia vẫn sẽ có biết bao nhiêu người, sống trong thế giới của họ, cùng một nỗi niềm đồng cảm tiếc thương quá khứ, bất lực trước thời gian.
Hãy nhớ tên anh
Khi trời mưa rào
Khi mặt trăng đang rơi
Rơi, rơi, rơi