Lan man

Bài viết không chuẩn SEO, cũng không trao chuốt, càng không có ý nghĩa.Website này để thỏa mãn cái tôi. Ba giờ mười chín sáng, Xoang mũi khiến tôi khó chịu, lúc nào cũng nặng nền trước trán. Có lẽ đây là lý do khiến cho nửa năm qua, mỗi chiều tôi mệt lả, lại sốt nhẹ mà chẳng có liều paracetamol nào giúp được. Còn cái lý do cho cái cơn khó chịu này là Sài Gòn ô nhiễm quá. Mỗi lần xuống Saigon là cái trán tôi dở chứng, y chang cái thời điểm gần bảy năm trước, đáy dạ dày tôi phải quắt lên sau mỗi cơn ói khan, một chứng bịnh tâm lý của sự kháng cự. Hoặc y chang lần tôi ra Hà Nội năm trước, tôi tưởng mình bị phổi. Một năm nữa qua, bánh xe thời gian tăng tốc nhanh quá, tôi hăm lăm, tôi cách những mùa cũ nhiều mùa cũ, tôi cách tôi của ngày xưa một cây cầu sụp. Tôi đêm nay vô tình tìm về những tài khoản của những người tôi theo dõi đoạn 2018, họ vẫn vậy, họ chia sẻ về văn chương – trong một giây nào đó, tôi trở thành người viễn xứ, mãi không về được, hệt như Đôi Bờ. Cách đây một hai tuần tôi viết thư lại, những cảm xúc trong tôi đi mất rồi, giờ chỉ còn là lý trí, là kế hoạch, là trách nhiệm và những trải nghiệm không…

Cuộc đời cần lắm vài lần nát tan

Ghi chép từ vài tuần trước Vậy là hơn 1 tuần kể từ lúc mình xuống tận đáy, và vậy là một đợt sóng ngầm nữa đến và đi. Mình đứng nhìn mọi thứ, và dao động theo những gì đã đến, để tránh bị bẻ gãy. Mình banh xác, nhưng thật may vì cơn bão đến, để mình biết mình mỏng manh đến đâu, biết lòng mình dài rộng nông sâu. Giờ mình lại đi thu dọn đống hỗn độn mình tạo ra.  1 giờ 40 đêm, lẽ ra mình phải ngủ để làm ca 7 giờ sáng. nhưng lại một điếu nữa, như một tri kỷ trong đêm sâu, không có gạc tàn, cũng ko cần gạc tàn, vì mình là một cái gạc tàn. Tiếng máy lạnh è è đống phân dơi trước sân, một người nào đó đang làm việc ở phòng đối diện. Mình nghe Ronboogz, khói thuốc, hôi, và một nội tâm bầm dập, nhưng sẽ hồi phục Cảm ơn cuộc đời vì những giây phút này, despair. nhưng đã vượt qua, ít nhất là theo góc nhìn hiện tại. Lần cuối hút, mình không nhớ, có lẽ là 2 3 năm trước, mình vẫn không ưa nổi cái thứ hôi hám này. Nhưng nó và rượu bia là thứ tốt nhất rồi. Lâu lâu đời hành cho ra bã, thì mình chơi tới bến, có lẽ vì vậy mà người ta nói mình Ngông Năm nay dù đã tìm về nơi an trú,…

viết lúc 2:52 AM

Năm 18 tuổi, mình nghĩ bản thân đã biết hết cuộc đời Năm 20 tuổi, mình nhận ra 20 năm qua mình chỉ học lý thuyết cuộc đời Năm 22 tuổi, mình xé mọi lý thuyết đi và tự câm mồm lại Năm nay mình 24, mình lại thấy người lớn thật đúng khi dạy mình những lý thuyết cuộc đời: vượt qua thất bại, nỗ lực vươn lên, tự tin, trách nhiệm… Và giờ mình dành phần còn lại của cuộc đời để trải nghiệm mọi điều đó. Năm 26 tuổi, (đang chờ viết tiếp) “Tơi tả trong huy hoàng” là cụm từ dành cho nửa đầu năm nay của mình.  mình nhận ra, mình đã quen với những tả và tơi trong cuộc sống. thậm chí những gì mình trải qua còn không quá tệ nếu so với những gì mà người ta ngoài kia đang chịu đựng những thời khắc đau khổ, cả thể chất và tâm thần, xây nên bản lĩnh của một người đàn ông. Mình cho bản thân thỏa sức bầm dập trong những cơn đau mà cuộc sống đem lại. Vì sợ nhất là cuộc đời lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng đi lên, chẳng biết rơi khi nào, mà lên càng cao thì rơi càng đau những tháng ngày này mình quay về nội tâm, mình đo lòng mình sông sâu biển rộng, nhìn đâu cũng thấy loser lỗi lầm. Điều đó càng thôi thúc mình tìm cách sửa chữa, như…